Notice: Undefined index: SCRNSIZE in /sysdata/html/vietorg/include/top_nav.php on line 307

Notice: Undefined offset: 0 in /sysdata/html/vietorg/include/top_nav.php on line 308

11500, 46, 224
Trương Mục mới
Login
Trang nhà
 
Tin tức
 
Bài viết
 
Phim ảnh
 
Thư viện
 
Lich Trình
 
Thương mại/Dịch vụ
 
Đời sống
 
Diễn đàn
 
Kết nối
 
Liên lạc
 
Thư viện - Danh mục:  > Tài Liệu Lịch Sử & Chiến Tranh
Đăng bài mới
Sủa bài này
Email bài này
English
 Tài Liệu Lịch Sử & Chiến TranhTrở lại phần chính
     Chủ Nghĩa
     Chính Phủ
     Sức Khỏe & Y tế
     Giáo dục - Văn Hóa & Xã Hội
     Tủ Sách
     Phong Cảnh, Địa lý
     Những chế độ Cộng sản, độc tài bị sụp đổ
     Khoa Học & Kỹ Thuật
     Nghệ Thuật & Trang Trí
     Kiến Trúc
     Xã Hội & Đời Sống
     Sắc Đẹp
     Ký ức & Hồi ký
     Ngôn Ngữ
     Âm Nhạc & Giải Trí
     Thể Thao
     Tôn Giáo
     Tình Yêu & Tình Bạn­
     Gia Đình­
     Child Care­
     Mẹo Vặt
     Phong Tục Tập Quán
     Chuyện lạ
     Sưu tầm
     Thực Phẩm
     Môi trường
     Vệ sinh

Bài mớ nhất:
1 - ĐẠI NẠN TRUNG HOA: NANH VUỐT TRUNG CỘNG
2 - “TIẾNG GỌI CÔNG DÂN”
3 - ĐẠI NẠN TRUNG HOA: TRUNG CỘNG BẪY NỢ
4 - ĐẠI NẠN TRUNG HOA THỜI CẬN ĐẠI
5 - CHIẾN TRANH 1954-1975 TRONG CHIẾN TRANH LẠNH TRÊN THẾ GIỚI
6 - NGÀY 30 THÁNG TƯ 1975, BẠN ĐANG Ở ĐÂU? LÀM GÌ ?
7 - DI TẢN VÀ VƯỢT BIÊN - KÝ ỨC VỀ NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN CỘNG SẢN
8 - BÀI XÍCH THUYẾT VIỆT NHO VÀ HUYỀN SỬ CON RỒNG CHÁU TIÊN ĐỂ LÀM GÌ?
9 - LẬT LẠI VỤ ÁN XỬ TỬ MẤY NGÀN SĨ QUAN VIỆT MINH
10 - DŨNG TƯỚNG ĐẠI VIỆT ĐÁNH BẠI QUÂN NGUYÊN MÔNG 2 LẦN TRÊN ĐẤT TRIỀU TIÊN, ÔNG LÀ AI ?
11 - SÀGÒN NGÀY DÀI NHẤT (PHẦN 3 – HẾT)
12 - SÀGÒN NGÀY DÀI NHẤT (PHẦN 2)
13 - SÀGÒN NGÀY DÀI NHẤT (PHẦN 1)
14 - HU ZHIMING, TÊN MA ĐẦU ĐẠI BỊP (KỲ 8)
15 - 100 NĂM TRƯỚC, ĐIỀU KỲ DIỆU XẢY RA TRONG ĐÊM GIÁNG SINH NHƯNG BÁO CHÍ KHÔNG ĐƯỢC PHÉP ĐƯA TIN
16 - HU ZHIMING, TÊN MA ĐẦU ĐẠI BỊP (KỲ 7)
17 - HU ZHIMING, TÊN MA ĐẦU ĐẠI BỊP (KỲ 6)
18 - HU ZHIMING, TÊN MA ĐẦU ĐẠI BỊP - KỲ 5
19 - HU ZHIMING, TÊN MA ĐẦU ĐẠI BỊP (KỲ 4)
20 - HU ZHIMING, TÊN MA ĐẦU ĐẠI BỊP - KỲ 3
21 - BẢO ĐẠI : TỪ HOÀNG ĐẾ VIỆT "LỰC BẤT TÒNG TÂM" ĐẾN "THƯỜNG DÂN" PHÁP
22 - HU ZHIMING, TÊN MA ĐẦU ĐẠI BỊP - KỲ 2
23 - HU ZHIMING, TÊN MA ĐẦU ĐẠI BỊP - KỲ 1
24 - AI VI PHẠM HIỆP ĐỊNH GENÈVE (20-7-1954)?
25 - 4 BÁU VẬT TRẤN QUỐC HUYỀN THOẠI CỦA VIỆT NAM NGHÌN NĂM LƯU DANH SỬ SÁCH

Xếp Theo Loại:
Tài Liệu Lịch Sử & Chiến Tranh(255)


Xếp theo thời gian:
07/2018 (3)
06/2018 (1)
05/2018 (2)
04/2018 (1)
03/2018 (3)
01/2018 (4)
2017 (41)
2016 (118)
2015 (26)
2014 (32)
2013 (9)
2011 (11)
2010 (2)
2009 (2)
 
SÀGÒN NGÀY DÀI NHẤT (PHẦN 1)

 

SÀGÒN NGÀY DÀI NHẤT (PHẦN 1)

 

Cầu Hiền Lương & amp; sông Bến Hải nhìn từ bờ Nam

Tran Truong - Thù hận dân tộc khởi sự từ cây cầu định mệnh này. Nước mắt quê hương bắt nguồn từ dòng sông oan nghiệt này. Lịch sử nào cũng có những thời của chiến tranh và những thời của hòa bình. Thời của chiến tranh vừa qua trên giang sơn gấm vóc Việt Nam. Nó vừa qua bằng những giọt lệ. Không phải là giọt lệ reo vui hòa bình mà là giọt lệ bẽ bàng phân chia tổ quốc.

Một lần huyền thoại Lạc Long Quân – Âu Cơ. Một lần Thập Nhị Sứ Quân làm đau đớn ý nghĩa đồng bào. Một lần sông Gianh buồn tủi. Và, bây giờ, sông Bến Hải ô nhục. Vẫn một dòng sông biểu tượng của xa rời tình tự, của đứt khúc anh em, nhưng hôm nay, dòng sông ngầu đỏ ý thức hệ. Thù hận dân tộc có xuất xứ rõ nét bằng ý thức hệ, bằng chủ nghĩa hoàn toàn xa lạ với dân tộc chúng ta.

dân chúng mít tinh trước Nhà hát Lớn phản đối việc chia cắt đất nước, sau khi hiệp định đình chiến giữa Việt Minh và quân Pháp được công bố

Thì mặc kệ nó thôi, cái vĩnh cửu của Việt Nam là cần thiết. Tổ tiên chúng ta đã biết ngậm thống khổ, đã can đảm chấp nhận mọi nghịch cảnh, đã kiên nhẫn chiến đấu cho sự tồn tại vĩnh cửu của Việt Nam. Cuối cùng, sông Gianh chỉ còn là hồi tưởng một thời ta xa nhau, một thời tình yêu héo úa, một thời hạnh phúc ngẩn ngơ.

Chúng ta cũng biết ngậm thống khổ, cũng biết can đảm chấp nhận mọi nghịch cảnh, cũng biết kiên nhẫn xây dựng lại một miền quê hương đổ vỡ sau hòa bình què cụt. Để lấp sông Bến Hải. Để con người gần gũi con người. Để anh yêu em, nhớ em như ca dao đã dạy chúng ta yêu nhau, nhớ nhau.

Thế thì miền Nam thân yêu, cái nôi đời êm ái, đã ru chúng ta niềm hy vọng, đã phả vào hồn chúng ta nỗi ước mơ làm lại quê hương, làm đẹp quê hương, làm đoàn tụ quê hương, làm rực rỡ quê hương. Chúng ta tiếp nối kinh nghiệm của tiền nhân;  ý chí của tiền nhân, dũng cảm của tiền nhân, vượt lên mọi thống khổ, vượt lên mọi thù hận. Để Việt Nam mãi mãi ngạo nghễ dưới mặt trời.


 
Sông Bến Hải 1961 nhìn từ bờ Bắc

Và, vậy đó sự phồn vinh bắt đầu ở miền Nam, ý nghĩa rạng ngời của đời sống bắt đầu ở miền Nam. Chúng ta sáng tạo một thời yêu thương , thay đổi một thời thù hận. Chúng ta bắt nòng súng nở hoa thơm ngát hương nhân ái. Chúng ta bắt đạn câm. Chúng ta bắt tạo hóa mỉm cười độ lượng.

Rồi, như tiền nhân, bằng trái tim bồi hồi, xao xuyến những giấc mơ xanh; bằng những nốt nhạc nhẩy múa trên môi: “Việt Nam, Việt Nam nghe tự vào đời… Việt Nam không đòi xương máu… Tự do, công bình, bác ái muôn đời…”

Chúng ta đã có miền Nam, nơi đồn trú của tình tự dân tộc, của lãng mạn dân tộc, của cao thượng dân tộc, của thi ca chan chứa tình người, của tiểu thuyết tràn trề nhân bản, của âm nhạc đưa hồn lên cao. Để tô thắm triết lý Rồng Tiên, để keo sơn cái còn vĩnh viễn của Việt Nam. Chúng ta đã quên thở dài. Chúng ta cất tiếng hát…

Buồn thay, chúng ta chưa được hát no đầy giọng ca, chưa được hát đẫy đà nốt nhạc thì cây cầu định mệnh kia cựa quậy, dòng sông oan nghiệt nọ nổi sóng, thứ sóng tham vọng của chủ nghĩa Cộng Sản xâm lược.

Những giọt nước mắt Việt Nam bắt đầu ứa ra từ miền Bắc. Rồi những giọt nước mắt chẩy dài theo tuổi nhỏ quắt queo đeo trên lưng cái hiện tại ê chề miệt mài bước đường vô định, theo dân hiền bị cưỡng bức chuyên chở đau thương mà lê chân dọc lối mòn vô vọng. Nước mắt cùng máu rướm chân không thấm vào lòng đất quê hương.

Nước mắt trên vai phụ nữ dân công gồng gánh. Nước mắt lên thác xuống ghềnh. Nước mắt nhục nhằn của thân phận Việt Nam đã làm cỏ rừng xúc động, đã làm đá suối nghẹn ngào.

Một đoàn công voa gồm những xe tải ngụy trang chở hàng hóa tiếp liệu và vũ khí từ miền Bắc xâm nhập Nam VN

Họ thiếu trái tim nên họ không ái ngại đất lún. Họ thiếu con mắt nên họ không thương xót trẻ thơ vác súng đạn băng rừng, vượt núi. Và họ gây chiến tranh. Súng đã nổ. Đạn Cộng Sản khiến ứa máu thanh bình của chúng ta. Bây giờ là nước mắt miền Nam.

Nước mắt của chết chóc, của thương tích, của sợ hãi. Nước mắt của mẹ già. Nước mắt của em bé. Nước mắt của tất cả. Phải làm những giọt nước mắt ngừng chẩy. Phải ngăn chặn chiến tranh. Tuổi trẻ miền Nam giã từ gia đình đi lo việc cứu nước, giữ nước…

Tổ quốc gọi, tuổi trẻ lên đường. Vất bỏ lại những phù phiếm vật chất và chấp nhận cuộc đời gian nan. Bởi vì, đã là lính, đã tình nguyện vào nơi gió cát. Những vầng trán kiêu hãnh ngẩng cao: Tổ quốc - Danh dự - Trách nhiệm .

SAIGON 6/5/1968 - Giao tranh tại khu vực Bình Thới, Q11 - Đường Phú Thọ

Vinh quang bao giờ cũng phải trả giá bằng nhiệt tình và lòng tự phụ. Nhiệt tình là phóng thẳng lên phía quân thù, là chỉ biết tiến không biết lùi, là chỉ biết thắng không biết bại, là thèm sống vinh và sợ chết nhục. Tự phụ là vừa chiến đấu bảo vệ non sông ngoài tiền tuyến vừa bảo vệ hạnh phúc cho đồng bào ở hậu phương.

Ai nghe từ "đắp mô" mà hổng biết mặt mũi nó ra sao thì coi tấm hình này là hiểu liền. Đêm đến "mấy ổng" mò ra đắp một ụ đất giữa lộ dưới gài trái mìn mà có khi cũng hổng có gì, chỉ báo hại dân đi đường mất thời giờ. Ngày nay hết mô nhưng ông trời chơi ác bằng cách khác ... cho kẹt xe dài dài.

Hãy hồn nhiên, em bé! Hãy nhẩy múa, hát hò, reo vui ! Em đừng thèm nghĩ đến chiến tranh, em bé nhé ? Chiến tranh là ác quỷ. Đã có anh diệt ác quỷ. Em bé thiên thần ơi, mãi mãi là mắt ngọc, tóc ngọc, môi ngọc, lời ngọc, hồn ngọc. Để anh nhẹ bước chiến chinh. Người lính Việt Nam Cộng Hoà tuyệt vời.

Chẳng còn ngôn ngữ nào cao quý hơn để vinh danh lính của chúng ta. Những con người biết sống, biết chiến đấu và biết chết. Hơn cả hào hùng, lính của chúng ta lãng mạn nhất loài người, chấp nhận chiến đấu cho sự sống còn của dân tộc và cả cho tình yêu của mọi người.

Nói rõ rệt, lính của chúng ta chiến đấu để làm rực rỡ ý nghĩa của Cái Thật - Cái Tốt - Cái Đẹp của con người. Đó là những người lính đi chiến đấu vì con người, vì tình người, vì đạo nghĩa Việt Nam, vì tình tự Việt Nam, vì những cái tồn tại vĩnh cửu của Việt Nam.


 


 
Vietnam War 1970 - Phá mìn VC gài trên QL4

Yên vui hậu phương, đó là mềm vui của người lính sa trường, đó là lý do chắc tay súng và ngắm đúng kẻ thù. Không có thứ huy chương nào xứng đáng cho sự hy sinh của người lính Việt Nam Cộng Hoà cả. Chắc chắn, họ không chiến đấu vì huy chương.

Lý tưởng chiến đấu của họ chỉ được nhìn thấy khi chúng ta chứng kiến họ đứng giữa biên giới : sống , chết. Họ sống vì cái sống của mọi người. Họ chết cũng vì cái sống của mọi người.

Người lính đã quên cả sự sống lẫn sự chết của mình. Và ngay cả lúc đứng giữa biên giới của sống chết, người lính Việt Nam Cộng Hoà vẫn còn thừa niềm xúc động để nhỏ nước mắt xót thương đồng bào mình trong điêu linh, tang tóc của chinh chiến. Có lẽ, chúng ta đã vô tình không chịu hỏi lính của chúng ta nghĩ gì. Vậy thì anh làm ơn trả lời đồng bào anh, anh đã nghĩ gì, người lính?

Saigon 1973 - Schoolchildren - Nữ sinh Trưng Vương, đường Nguyễn Bỉnh Khiêm

Saigon 1973 - Chợ Bến Thành, khu bán trái cây

Không, anh còn khiêm tốn lắm, người lính Việt Nam Cộng Hoà. Để đồng bào anh nghĩ về anh, nghĩ về lính lãng mạn, hào hùng mà biểu tượng là người lính Nhẩy Dù Nguyễn Đình Bảo. Quân sử Việt Nam đã trân trọng viết bằng son thắm những trang chính xác về thiên thần mũ đỏ.

Chẳng thể thiếu sót tên tuổi và chiến tích vang động đất trời của chiến sĩ dù. Hơn cả chính sử, ngoại sử, huyền sử, tiểu thuyết dã sử ... còn đưa lính mũ đỏ vào trong những lớp sương mầu thần thoại. Hãy hỏi những con chim đậu trên giây điện xem chúng có ngậm nhạc ngợi ca Nguyễn Văn Đương, Nguyễn Đình Bảo.

Hãy hỏi kẻ thù xem họ có nghiêng mình trước sự dũng cảm của những người lính dù ở lại Charlie. Cho phép tôi được nhỏ một giọt nước mắt muộn màng tưởng mộ những người lính dù đã đi vào lịch sử.

Những người dân Đồng Xoài bị sốc và bị thương chui ra khỏi hầm trú ẩn hôm 6/6/1965, nơi họ đã sống sót sau trận giao tranh

Chiến tranh là trò chơi thô bỉ. Không ai thích chơi trò chơi của chiến tranh cả. Con người sinh ra không phải để săn đuổi giết nhau. Chúng ta không chơi chiến tranh, chúng ta chiến đấu bảo vệ tổ quốc.

Vì thế, nước mắt còn ứa ra tội nghiệp cho tuổi trẻ miền Bắc , bị Cộng Sản tước đoạt linh hồn đích thật Việt Nam , để nhồi nhét vào đầu óc họ cái lý tưởng phi nhân bản, phi dân tộc, cái lý tưởng giải phóng bịp bợm của chủ nghĩa mù, của chế độ điếc, của lãnh tụ ngu.

Hãy nhìn những người bộ đội “sinh Bắc, tử Nam”? Hãy nhìn họ, hãy suy nghĩ về cái chết của họ, sẽ có một lời kết án nghiêm khắc chủ nghĩa Cộng Sản. Cộng Sản cứ đẩy họ vào một chiến thắng ảo tưởng.

Bộ đội miền Bắc cứ chết thảm, cứ thua nhục… Bằng súng đạn, hỏa tiễn của Liên Xô, Trung Cộng, Cộng Sản Việt Nam đã cầy nát quê hương miền Nam của người Việt Nam, đã sát hại người Việt Nam.

An Loc. Dead body of a North-Vietnamese soldier. He can be indetified from his sandal made in a tyre. Bodies of dead North-Vietnamese soldiers have not been buried or removed.

Rõ ràng, Cộng Sản Việt Nam vì cái chủ nghĩa quốc tế vô sản mà phản bội quốc gia. Chính nghĩa quốc gia thuộc về chúng ta, của chúng ta. Chính nghĩa ấy đã được người lính Việt Nam thắp sáng ở khắp chiến trường.

Biệt cách nhảy Dù bắn hạ T54 chế tạo bởi Liên Sô tại An Lộc

Nơi nào người lính Cộng Hòa đến, nơi ấy Cộng Sản thảm bại. Nơi nào Cờ Vàng chiến thắng tung bay, nơi ấy tự do, thanh bình, no ấm. “Việt Nam không đòi xương máu”.

Chúng ta đòi hòa bình để xây dựng đất nước chúng ta phồn thịnh, dân tộc chúng ta hạnh phúc, thương yêu, đoàn tụ. Nhưng Cộng Sản điên cuồng “thề phanh thây, uống máu” chúng ta .
Chúng ta cần dạy dỗ họ những bài học nhân bản, để họ trở về con người đầy đủ nhân tính, để hủy diệt thú tính của họ. Chúng ta không thèm mơ ước chiến lợi phẩm tính bằng xác T-54, bằng AK, bằng B-40.

Chúng ta mơ ước những cánh đồng lúa chín, những nhà máy phun khói, những chuyến tầu đến đi, những mái trường rộn rã tiếng chim non ca hót. Chúng ta không gây chiến mà chúng ta phải tham chiến.

Và vì chiến tranh, chúng ta mất mát khá nhiều. Nước mắt vẫn rơi theo máu rơi. Những giọt nước mắt cay đắng nhất vẫn là những giọt nước mắt của người vợ lính đi nhận xác chồng tử trận.

Chợ LỘC NINH 1967 - Photo by John Stewart

Đã bao nhiêu người vợ lính mắt đẫm lệ đi nhận xác chồng? Đã bao nhiêu người vợ lính tìm thấy xác chồng và chẳng biết xác chồng mình ở đâu? Tôi lại xin được nhỏ giọt nước mắt muộn màng ngưỡng mộ chinh phụ của thời đại tôi.

Và không thể nào tha thứ cho Cộng Sản. Chủ nghĩa hèn mạt của họ, thêm một lần, chứng tỏ sự phi dân tộc của họ. Họ đã xúc phạm đến cả những truyền thống tốt đẹp của dân tộc. Họ đã dẫm giép râu lên phong tục, tập quán ngàn đời của người Việt Nam.

SAIGON 1968 - Tổng tấn công Tết Mậu Thân  --- Image by © Bettmann/CORBIS

* Cuộc tổng tiến công mùa xuân năm 68 , là chủ đề hội thảo hàng năm cho sinh vien các trường đại học tại Sài gòn sau 75, nhưng không nhắc đến tổn thất , của bên sáng tạo cuộc tổng tiến công mùa xuân năm 68

Cộng Sản không khước từ một cơ hội nào để bắt máu chẩy, để đòi nước mắt rơi, để chém giết. Cộng Sản đem chiến tranh vào thành phố. B-40 của họ đã thụt cháy bàn thờ tổ tiên của chúng ta ngày Tết.

Họ đã bắn đạn AK nát phong bao mừng tuổi trẻ thơ. Đạn tội ác của Cộng Sản thay pháo đốt mừng xuân. Bầy thú dữ vô thành phố.

Những gì đã xảy ra? Đi hỏi thùng rác đầu đường, thùng rác cũng phẫn nộ vì bị găm đạn Cộng Sản. Đi hỏi con chó rên rỉ dưới chân cột đèn, con chó cũng phẫn nộ vì bị găm đạn Cộng Sản. Đừng hỏi người. Đừng hỏi.

Hue 1969 - Relatives Mourning for Loved Ones - Thân nhân khóc thương người thân

Hãy nhìn khói bốc mù trời thành phố. Hãy nghe đạn nổ kinh hoàng. Hãy ngắm những khuôn mặt sợ hãi. Và những giọt nước mắt đêm xuân … Và rồi sẽ có một định nghĩa về những giọt nước mắt.

Đánh đâu thua đấy, càng đánh càng thua. Cộng Sản đã phải trả giá chua cay cho vụ Mậu Thân đến nỗi Hồ Chí Minh phẫn mà chết. Cộng Sản lại tiếp tục trả giá chua cay cho Mùa Hè Đỏ Lửa.

Họ đã phiêu lưu vào chiến tranh một cách dại dột. Họ không thể ngờ họ đã phải đương đầu với anh hùng miền Nam. Mỗi người lính Cộng hòa là một hào kiệt, một tráng sĩ …

Sa lầy quân sự ở chiến trường miền Nam vì tham vọng xâm lăng, Cộng Sản đã bóc lột đến giọt mồ hôi lao động cuối cùng của dân miền Bắc. “Dưới ngọn cờ quang vinh của Đảng”, dân miền Bắc đã phải dân công thủy lợi phục vụ chế độ bạo tàn hơn cả nô lệ thời thực dân. Phẩm cách con người hầu như bị tước đoạt hết và quyền sống thì chẳng còn.

Vì “giải phóng miền Nam” mà dân miền Bắc đói khổ, ngu dốt, lạc hậu. Bộ đội đã mượn xuống tuổi 16? 16 tuổi phải cầm súng lao vào chỗ chết. Cái ưu việt của chủ nghĩa, cái nôi của loài người, cái đỉnh cao trí tuệ Cộng Sản ở những chiếc xe đạp thồ đá, thồ cây…

Nhưng mà giọt nước mắt cho Việt Nam bẽ bàng nhất, thê lương nhất thì lại ở đây, ở ngay nước Mỹ. Những kẻ phản chiến đã để lương tri của họ ngủ vùi , trong một thời mê sảng. Âu Châu văn minh, Âu Châu của công bình, bác ái đã nhắm mắt lại ... toa rập với những kẻ phản chiến một chiều.

Buồn cho Âu Châu ấy, Âu Châu của trí tuệ , Âu Châu biết phán xét ... đã quên trí tuệ cựu lục địa, bám gót bọn chăn bò Mỹ để lên án bom đạn Mỹ và giả vờ không đếm xỉa đến hỏa tiễn Liên Xô, đại bác Trung Cộng.

Rốt cuộc, Âu Châu và Hoa Kỳ đều bị đám khố rách Cộng Sản huyễn hoặc một cách đáng thương hại. Thế trận thay đổi bằng sự trợ giúp đắc lực của phản chiến Mỹ, báo chí Mỹ, truyền thông Mỹ và Âu Châu. Chúng ta khó tin sự phản tỉnh. Bởi vì, cá sấu chưa cười khi chưa nhai nghiến con mồi. Bởi vì, nỗi khổ của dân tộc chúng ta vẫn còn sáng giá cho bọn làm dáng tiến bộ, làm dáng hòa bình …

Nỗi khổ của dân tộc chúng ta còn là đường rầy oan nghiệt cho chuyến tầu hữu nghị phản phúc của nước lớn nghiến nát thô bạo. Bom Mỹ, hỏa tiễn Liên Xô, đại bác Trung Cộng đã tàn phá đất nước chúng ta hai mươi năm.

Nhân danh ai, nhân danh cái gì ? Lái buôn súng đạn, phù thủy chủ nghĩa , đem thân phận tổ quốc chúng ta, đem xương máu dân tộc chúng ta mua bán, đổi chác ? Chẳng có gì cao quý để nhân danh cả, ngoài quyền lợi tư bản và quyền lợi Cộng Sản.

Hundreds attend funeral of 'abandoned' Vietnam veteran, Purple Heart recipient

*DB Ls Trần văn Tuyên (ngồi giữa, hàng trước), kế bên là DB Trần Văn Sơn (mặc veston, cầm giấy, Hải quân Trung tá, bút danh sau 1975 là Trần Bình Nam) và những dân biểu đối lập khác trong cuộc tuyệt thực 24 giờ trước thềm quốc hội để phản đối cái họ gọi là “Chính quyền tham nhũng, không hiệu quả và áp bức” của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu tại Sài Gòn, ngày 10 tháng 2, 1975. Một dân biểu cầm bảng với ảnh TT Thiệu bị gạch chéo với hàng chữ: “Còn Thiệu là còn chiến tranh, nghèo đói. Thiệu phải từ chức” trước một bàn thờ có lư và chân đèn cầy với một tu sĩ Phật giáo.

Những tâm hồn tư bản bần tiện, những tâm hồn Cộng Sản bần tiện, những tâm hồn bá quyền bần tiện, bọn đấu thầu chiến tranh lại lột lưỡi đấu thầu hòa bình. Mỏ con ó cứ nhọn. Móng vuốt con gấu cứ sắc , ác điểu và ác thú ôm nhau hôn, ôm nhau khiêu vũ trên bãi tha ma. Cùng với sự phản phúc của tư bản, sự bẻ gẫy lương tâm của thế giới tự do, nước mắt Việt Nam ứa ra cho một chia lìa đòi đoạn… (Còn tiếp)


Tran Truong
Nguồn:  http://ydan.org/showthread.php?t=29063&

 

Posted: 20/01/2018 #views: 160
 Để lại lời bình:
Tác gỉa:
Email:
Lời bình:
 
Đăng lên
 

Lời bình:


Webmaster: copywright @ 2015 viettorg.com

45  Online:     Canada: 1  -  Netherlands: 20  -  United States: 24  -  
 Vài nét vềCộng Đồng & Hộì ĐòanHướng DẫnĐiều Lệ
 Vietorg.comTrương mụcXử dụng trang mạng
 Đăng Nhập
 Đăng Xuất