, ,
Trương Mục mới
Login
Trang nhà
 
Tin tức
 
Bài viết
 
Phim ảnh
 
Thư viện
 
Lich Trình
 
Thương mại/Dịch vụ
 
Đời sống
 
Diễn đàn
 
Kết nối
 
Liên lạc
 
Bài viết - Danh mục:  > Chuyện chiến tranh
Đăng bài mới
Sủa bài này
Email this
English
 Chuyện chiến tranh (58)Phần thân hữu đóng góp bài vở
     Chuyện Lịch Sử (17)
     Văn học nghệ thuật (143)
     Chuyện tiếu lâm (25)
     Âm Nhạc (1)

Xếp Theo Loại:
Chuyện chiến tranh(58)


Xếp theo thời gian:
05/2018 (5)
04/2018 (5)
03/2018 (1)
02/2018 (2)
01/2018 (2)
2017 (43)
 
SỐNG CHẲNG CÒN QUÊ (Bài Thứ Ba – Kết Thúc).

 

SỐNG CHẲNG CÒN QUÊ (Bài Thứ Ba – Kết Thúc).

 

Nguyễn Khắp Nơi - ...Đói khổ, bệnh hoạn, mợ của anh dẫn đàn con về tới quê nội thì kiệt sức, đứa con gái mới sinh chết vì mẹ không có sữa cho con bú, mẹ chết vì kiệt sức.

Không còn cách nào sống, người cha phải liều chết đưa ba đứa con chạy giữa hai lằn đạn của Pháp và Việt minh, may mắn về tới Hà Nội.

Cuộc sống của ba cha con khá hơn được một chút, ba anh tìm được việc làm, ba anh em của anh đều được đi học trở lại cho tới năm 1954, ba anh lại một lần nữa dẫn ba đứa con bỏ quê nội ở Hà Nam để lên đường vào Nam tìm tự do.

Ba anh gởi ba anh em cho người chú để đi theo đoàn quân của ông lên máy bay vào Nam, còn ông ở lại làm việc ở nhà ga xe hỏa tới ngày cuối cùng của cuộc di cư, ông mới cùng toán hỏa xa vào Nam năm 1954.

Hai anh em đều được nhận vào trường Chu Văn An, anh Trần Xuân Ninh vào lớp Đệ Nhị, còn Trần Xuân Dũng vào lớp Đệ Tứ.

Học xong trung học, anh Ninh tính cùng với mấy người bạn vào Không Quân, nhưng cuối cùng anh đổi ý học Y Khoa.

Anh Dũng, sau khi đậu Tú Tài II, định học luật, rồi Dược, cuối cùng vẫn không biết nên học môn gì. Anh Ninh xúi vào:

“Thế thì mày cũng vào học Y giống tao đi!”

Thế là anh Dũng ngày ngày đạp xe đạp từ Đồng Ông Cộ tới trường Đại Học Y Khoa để học, trở thành bác sĩ.

Ra trường, khi chọn đơn vị, anh nhìn tới nhìn lui, những chỗ nào có Chữ Phúc, chữ  Lộc, chữ Thọ, đều có đứa chọn hết rồi, anh nhớ tới câu ca dao mà bà nội đã thường đọc:

“Làm Trai cho đáng nên Trai,

Xuống Đông, Đông tịnh, lên Đoài, Đoài tan”

Anh Dũng đứng thẳng người đưa tay lên cao, xin gia nhập đơn vị Thủy Quân Lục Chiến.

Người Y sĩ khi gia nhập quân đội, cũng chịu hiểm nguy và chết chóc y như một người lính bình thường. Mặc dù nhiệm vụ của họ chỉ là cứu thương, được đơn vị hành quân bảo vệ nên đỡ phần nguy hiểm, tuy nhiên, cũng vì được bảo vệ, nên trong trường hợp bộ chỉ huy bị tấn công, họ khó bề tự mình chống trả, vì không đủ vũ khí cá nhân bên cạnh và cũng không được huấn luyện để chiến đấu như một người lính.

Một khi tình nguyện gia nhập những đơn vị thiện chiến và chuyên nghiệp, như Nhẩy Dù và Thủy Quân Lục Chiến, vì mức độ nguy hiểm, thương vong của đơn vị này cao hơn so với các đơn vị khác, do đó, mỗi tiểu đoàn có một Y sĩ và 1 trung đội quân y. Khi tiểu đoàn đi hành quân, Y sĩ cũng phải đi theo.

Nếu chọn những đơn vị bộ binh, vì mức độ nguy hiểm và thương vong của đơn vị này thấp hơn, nên mỗi Trung đoàn (3 tiểu đoàn chiến đấu) mới có một Y sĩ và một trung đội quân y. và chỉ khi nào cả trung đoàn đi hành quân, Y sĩ mới đi theo mà thôi.

Riêng đối với Biệt Động Quân, mặc dù cũng là đơn vị thiện chiến và chuyên nghiệp, nhưng vì từ lúc khởi đầu, Biệt Động Quân được tổ chức theo phương thức gọn, nhẹ, nên mỗi tiểu đoàn chỉ có 3 đại đội tác chiến, do đó, ở cấp Liên đoàn (3 tiểu đoàn) mới có một Y sĩ.

Thủy Quân Lục Chiến cấp tiểu đoàn thường đi hành quân liên miên, cho nên Y sĩ Trần Xuân Dũng ít khi được ở nhà. Nhất là khi tiểu đoàn tham dự những trận đánh tiêu diệt Việt Cộng ở Sài Gòn và vùng ven đô, lính Cộng Hòa và Việt cộng đánh nhau bắn nhau ở khắp hang cùng ngõ hẻm, việc băng bó và di tản thương binh thật là khó khăn và nguy hiểm, và đám nằm vùng trú ẩn ở khắp mọi nơi, Y sĩ Dũng đã cố gắng làm tròn nhiệm vụ của mình, một Y sỉ Thủy Quân Lục Chiến.

Khi đã chọn đời Lính, nhất là Thủy Quân Lục Chiến, là phải chọn hiểm nguy, chấp nhận thương đau . . .

Một Là Xanh Cỏ – Hai là Đỏ Ngực.

Cũng vì chấp nhận hiểm nguy, nên sau trận Mậu Thân, Y sĩ Dũng đã được thăng cấp Đại úy và tưởng thưởng Anh Dũng Bội Tinh với Ngôi Sao Bạc vào ngày 1 tháng 11 năm  1968. Lúc đó anh đang giữ chức vụ Đại Đội Trưởng Đại Đội Quân Y của Chiến Đoàn B Thủy Quân Lục Chiến.

Với lòng nhiệt thành và ý chí làm việc không mệt mỏi, anh Dũng đã được cấp trên giao trọng trách lớn hơn nữa: Ngày 1/1/1969, Y Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn Quân Y, với cấp số 600 quân nhân, 14 y sĩ, 2 dược sĩ và 1 nha sĩ.

Với chức vụ này, một số người cho đó là nơi bổng lộc, nhưng Y sĩ Dũng chỉ biết làm việc, ai chăm chỉ, làm việc khá thì thăng thưởng, ai lười biếng thì khiển trách, không hế tơ hào công quỹ, không hề chọn phe phái. Cũng vì cách thức làm việc như vậy mà anh đã được kiêm nhiệm chức vụ Y sĩ trưởng của Sư Đoàn 2 Bộ Binh và vinh thăng  Thiếu Tá vào cuối năm 1970.

Đầu năm 1973, cục Quân Y chọn những y sĩ nhiều kinh nghiệm chiến trường trở về Trường Quân Y để truyền những kinh nghiệm xương máu đó cho các sinh viên quân y. Y sĩ Thiếu tá Trần Xuân Dũng đã được chọn làm Trưởng khoa huấn luyện, dưới sự điều hành của Y sĩ Đại tá Hoàng Cơ Lân của Binh chủng Nhẩy Dù. Hàng ngày, thiếu tá Dũng . . . đạp xe đạp từ Đồng Ông Cộ tới Trường Quân Y để làm việc.

Đi làm mãi mới để dành được ít tiền, anh Dũng làm lễ Đại Đăng Khoa với cô gái miền Hội An, chẵng có nhẫn cỏ cho em mà cũng chẳng có tuần trăng mật gì cả, vì . . . nghèo quá. Y sĩ Thiếu tá nhà ta chỉ biết làm việc cho quân đội chứ không biết kiếm tiền, đến nỗi một bạn đồng nghiệp đã phải . . . bắt anh làm thêm giờ:

“Anh là bác sĩ, lại vừa cưới vợ nữa, nghèo quá . . . không nên. Ba tôi có một căn nhà ở khu tứ thị, đã cho thuê nhưng còn trống một phòng, nếu anh chịu mở phòng mạch ở đó, ba tôi rất vui lỏng cho anh làm, không lấy tiền mướn gì cả, anh muốn làm tới bao lâu thì làm".

Nhờ thế mà bác sĩ Dũng mới có đủ tiền nuôi vợ nuôi con và mua được chiếc xe gắn máy, khỏi còng lưng đạp xe đạp nữa.

Đến ngày 30 tháng Tư 1975, Y sĩ Thiếu tá Trần Xuân Dũng vẫn còn tử thủ ở Trường Quân Y với những sinh viên quân y còn lại.

Sau đó, cũng như những người lính bại trận khác, anh Dũng khăn gói đi tù cải tạo. Lúc đầu, cứ tưởng là chỉ đi 10 ngày thôi, ai dè bị tù suốt mùa lệ thủy, mãi tới năm 1977, do nhu cầu dân chết nhiều quá không có ai cứu chữa, anh mới được thả về.

Quà kỷ niệm do tù cải tạo Bác sĩ Dũng làm tặng cho con gái

Một hôm, có một bệnh nhân bị nghẹt thở chở gấp vào nhà thương, bác sĩ Dũng khám bệnh, biết ngay là cô bị bệnh xuyễn, anh cho chích thuốc hạ đàm, một lúc sau cô tỉnh lại, cám ơn thật nhiều, nói rằng, trước đây, cô cũng lên cơn xuyễn, đã được đưa tới bệnh viện này nhiều lần nhưng bác sĩ giải phóng chỉ cho uông xuyên tâm liên thôi, nên không khỏi.

Mấy lần sau nữa, cô cũng cứ lên cơn, lại được chở vào bệnh viện và lại được bác sĩ Dũng cứu qua khỏi cơn bệnh. Buồn vì cơn bệnh ngặt nghèo của mình, cô gái hỏi:

-“Thưa bác sĩ, em cứ bị lên cơn xuyễn hoài, có cách nào chữa hết bịnh luôn được không?”

-“Họa chăng ra ngoại quốc, họ có thuốc tốt hơn, có cách trị liệu giỏi hơn, sẽ dứt bệnh luôn.”

Mấy ngày hôm sau, cô trở lại nói nhỏ:

-“Má em có tổ chức vượt biên, đồng ý cho bác sĩ đi theo không tốn tiền, nhưng nếu gia đình đi theo, mỗi người phải trả 2 cây.”

Bác sĩ Dũng nghèo rách mồng tơi, một chỉ vàng cũng không có, nói chi 6 cây vàng cho vợ và hai đứa con. Buồn quá, anh xách bị thuốc xuyễn tới nhà cô gái, nói với mẹ cô:

-“Tôi không có tiền nên không thể đi cùng với cô được, chúc bà thượng lộ bình an, tôi còn ít thuốc đây tặng cho cô gái, mỗi khi lên cơn, cô nhờ người khác chích cho một mũi sẽ khỏi. Còn đây là những thứ thuốc trụ sinh mà tôi đã để dành được, mua được, bà cứ đem theo để khi cần tới sẽ có mà dùng.”

Anh ra về được một quãng đường thì cô gái chạy theo, nói: “Má em mời bác sĩ trở lại nói chuyện.”

Trở lại nhà,  bà má ngồi đi  văng nói với anh:

-“Thuốc trị bịnh xuyễn và mấy thứ thuốc trụ sinh này đắt như vàng, có tiền kiếm mua cũng không có, vậy mà bác sĩ dám đem hết ra tặng cho tôi, thì tôi tiếc gì vài cây vàng. Tôi đồng ý cho gia đình bác sĩ đi theo đó, không phải trả tôi cây nào hết.”

Thế là vợ chồng và hai cô con gái lên ghe đi vượt biên.

Chiếc tầu vượt biên nhỏ xíu, người chủ tầu ngồi sau đuôi cầm bánh lái, người em làm tài công và hoa tiêu nhắm hướng là . . . bác sĩ Dũng.

Ấy vậy mà hoa tiêu “Dỏm” Trần Xuân Dũng cũng điều khiển chiếc ghe tới được đảo Sungei Besi của Mã Lai.

Bác sĩ Dũng và gia đình được nhận định cư ở Úc và đến thành phố Melbourne vào ngày 13 tháng Tám năm 1978.

Thời gian đầu, hai vợ chồng nhận hàng may về nhà làm, anh Dũng ráng học thi lại bằng tương đương và hành nghề Bác Sĩ tại số 146 Hopkins street, Fooscray,Vic 3011, Australia từ đó tới nay.

Thưa quý độc giả, quý chiến hữu, nhất là những Thủy Quân Lục Chiến,

Nhân ngày Quốc Hận 30 tháng Tư sắp tới, tôi giới thiệu tới quý vị cuốn hồi ký “Sống Chẳng Còn Quê” của Y sĩ Thiếu Tá Trần Xuân Dũng để chúng ta cùng đọc, cùng nhớ về quá khứ.

Nếu con, cháu chúng ta có hỏi về lý do nào mà người Việt Nam lại có mặt ở Úc, Mỹ, Canada và ở khắp nơi trên thế giới, ngoại trừ Việt Nam, hãy kể lại cho con cháu chúng ta rằng:

“Ngày xưa . . . trên bản đồ thế giới, có một Quốc Gia tên là Việt Nam Cộng Hòa. Quốc gia này có một quân đội gọi là Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Quân lực này đã chiến đấu chống lại bọn Cộng sản".

Hãy đưa cho con cháu chúng ta xem những cuốn sách nói về  cuộc chiến đấu của Quân lực này, trong đó có những cuốn sách Chiến Sử Thủy Quân Lục Chiến, Quân Y Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa và Hồi ký “Sống Chẳng Còn Quê” của bác sĩ Dũng, để các thế hệ sau này biết được chúng ta, những người Lính của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã chiến đấu giữ gìn Tổ Quốc ra sao.

Giá bán của cuốn Hồi ký là AUS $30.00 hoặc US $25.00

Quý đồng hương ở Victoria có thể đến ngay địa chỉ:

146 Hopkins street, Fooscray,Vic 3011,

Để nhận sách và giao tiền.

Ngoài tiểu bang Victoria, xin quý vị gởi Bank cheque $40  Úc kim, đề tên:

Dr. Xuan  Dung Tran, gởi về địa chỉ 146 Hopkins street, Fooscray,Vic 3011, Australia. 03 9687 3792

Quý đồng hương ở Mỹ, Cananda và Âu châu, xin liên lạc với Miss Tuong Vi Tran  theo địa chỉ email:

tuongvitrn@gmail.com

để mua sách.

Tiền bán cuốn hồi ký này, anh Dũng sẽ dùng để viết và in những cuốn sách khác nữa cho chúng ta và những thế hệ tiếp theo đọc, chứ ông không dùng tiền đó để mua nhà đầu tư đâu. Có một căn nhà và chiếc xe Jeep chạy đâu cũng tới, là ông đã mãn nguyện lắm rồi.

Kính mời.


Nguyễn Khắp Nơi

 

Posted: 06/05/2018 #views: 34
 Để lại lời bình:
Tác gỉa:
Email:
Lời bình:
 
Đăng lên
 

Lời bình:


Webmaster: copywright @ 2015 viettorg.com

28  Online:     Netherlands: 1  -  United States: 25  -  Viet Nam: 2  -  
 Vài nét vềCộng Đồng & Hộì ĐòanHướng DẫnĐiều Lệ
 Vietorg.comTrương mụcXử dụng trang mạng
 Đăng Nhập
 Đăng Xuất