Trương Mục mới
Login
Trang nhà
 
Tin tức
 
Bài viết
 
Phim ảnh
 
Thư viện
 
Lich Trình
 
Thương mại/Dịch vụ
 
Đời sống
 
Diễn đàn
 
Kết nối
 
Liên lạc
 
Bài viết - Danh mục:  > Văn học nghệ thuật > Thi ca
Đăng bài mới
Sủa bài này
Email bài này cho tôi
English
 Thi caTrở lại phần chính
        Văn chương
        Truyện ngắn
        Truyện hoang đường
        Tùy Bút/Hồi Ký
     Chuyện Lịch Sử
     Chuyện chiến tranh
     Văn học nghệ thuật
     Chuyện tiếu lâm
     Âm Nhạc

Bài mới nhất:
1 - Nguyễn Thị Thanh Yến - Thời đại tôi đang sống!
2 - Lục Lộ Ngâm Khúc
3 - Tuổi vào thu
4 - Cách học 3000 từ vựng tiếng Anh bằng thơ lục bát
5 - Xin đổi kiếp này
6 - Em Ước Mơ một lần về với biển chiều nay
7 - Mạn Đàm Truyện Kiều -
8 - ĐỐI THOẠI LẠC LONG QUÂN VÀ ÂU CƠ...
9 - ANH CHẠM TRÁI TIM EM !
10 - LÚC PHÂN VÂN
11 - Nếu ngày ấy không có Bác
12 - BÀI THƠ MANG TÊN BẢN NHẠC
13 - NÓI THẲNG
14 - ANH...NHỚ MANG VỀ CHO EM.
15 - thì quê hương ơi! sẽ có một ngày.
16 - Để biết đâu mới là Thiên Đường
17 - Khai bút đầu Xuân Bính Thân 2016
18 - Xuân tha hương
19 - Cái chết của Ông Đồ

Xếp theo loại:
Thi ca(19)


Xếp theo thời gian:
2017 (4)
2016 (15)
 
Tuổi vào thu
Bản dịch từ bài: "JE CROYAIS QUE VIEILLIR..."của Marcelle Paponneau
Đỗ Đăng Cam (sydney)
 




Tuổi vào thu

Tôi cứ nghĩ tuổi già đầy nỗi sợ,
Sợ mùa sang, sợ năm tháng qua mau,
Sợ gió mưa, sợ tâm hồn băng hoại,
Sợ tóc phai màu, sợ cả nếp nhăn.

Nhưng nhận ra tuổi già không giới hạn,
Không muộn phiền còn đem lại nguồn vui.
Tôi chậm bước trên đoạn đường còn lại,
Hưởng ngày vui ngắn ngủi chẳng còn bao.

Tôi vẫn tưởng tuổi già trời ảm đạm,
Xuân thiếu hoa và vắng cả tiếng cười,
Hoa không nở và cây không nẩy lộc,
Sách không lời cầm bút chẳng ra thơ!

Chợt nhận ra tuổi già lòng lắng lại,
Sống hôm nay chẳng nghĩ đến ngày mai.
Thôi không đếm tuổi đời thêm chồng chất,
Mặc ngày qua, cầm bút họa thành thơ.

Tôi cứ ngỡ tuổi già hồn băng giá,
Quên đắm mình ngắm vũ trụ đầy sao,
Tim chai đá chẳng dấy lên ngọn lửa,
Cả bầu trời u tối phủ đời tôi!

Bỗng nhìn thấy những đóa hồng đẹp nhất,
Nở vào thu bằng đôi mắt reo vui,
Hít thật sâu ôi mùi hương tỏa nhẹ,
Ướp cho đầy hương vị Tuổi vào Thu.
 

"JE CROYAIS QUE VIEILLIR..." 
của Marcelle Paponneau.

Je croyais que vieillir me rendait bien maussade,
Craignant chaque saison, les années, le tapage,
Le grand vent et la pluie, l'esprit qui se dégrade,
Les cheveux clairsemés, les rides du visage.

Et puis je m'apercois* que vieillir n'a pas d'âge,
Qu' il ne faut point gémir, au contraire chanter.
Et même, à petits pas, les jours ont l'avantage
D'être beaux et trop courts quant il sont limités.

Je croyais que vieillir c'était le ciel tous gris,
Le printemps sans les fleurs, les lèvres sans sourire,
Les fleurs sans chansons, les arbres rabougir,
Un livre sans histoire, un crayon sans écrire.

Et puis je m'aperçois que vieilir rendre bien sage,
Que je vis chaque instant sans penser à demain,
Que je ne compte plus les anneés de mon âge,
Peu importe le temps, le crayon à la main.

Je croyais que vieillir transformerait mon âme,
Que je ne saurais plus contempler les étoiles
Que mon coeur endurci n'aurait plus cette flamme,
Qui transforme ma vie lorsque le ciel se voile.

Et puis je m'aperçois que les plus belles roses
Fleurissent à l'automne et sous mes yeux ravis,
Je respire très fort ce doux parfum que j'ose
Garder pour embaumer l'automne de ma vie.

"I BELIEVE THAT AGING ..."
This is Marcelle Paponneau.

I thought that growing old made me sullen,
Fearing each season, years, noise,
The great wind and rain, the spirit that degrades itself,
Sparse hair, facial wrinkles.

And then I perceive that age does not age,
Let not groan, on the contrary, sing.
And even, in small steps, days have the advantage
To be beautiful and too short when it is limited.

I thought that getting old was heaven all gray,
The spring without the flowers, the lips without smile,
The flowers without songs, the trees stun,
A book without history, a pencil without writing.

And then I perceive that to make myself wise,
That I live every moment without thinking about tomorrow,
That I no longer count the years of my age,
No matter the time, pencil in hand.

I thought that old age would transform my soul,
That I could no longer contemplate the stars
That my hardened heart would no longer have this flame,
Who transforms my life when the sky is veiled.

And then I realize that the most beautiful roses
Flower in the autumn and under my delighted eyes,
I breathe very strong this sweet perfume that I dare
Keep to embalm the fall of my life.

 

Posted: 06/02/2017 #views: 787
 Để lại lời bình:
Tác gỉa:
Email:
Lời bình:
 
Đăng lên
 

Lời bình:


Webmaster: copywright @ 2015 viettorg.com

47  Online:     Netherlands: 26  -  United Kingdom: 1  -  United States: 20  -  
 Vài nét vềCộng Đồng & Hộì ĐòanHướng DẫnĐiều Lệ
 Vietorg.comTrương mụcXử dụng trang mạng
 Đăng Nhập
 Đăng Xuất