, ,
Trương Mục mới
Login
Trang nhà
 
Tin tức
 
Bài viết
 
Phim ảnh
 
Thư viện
 
Lich Trình
 
Thương mại/Dịch vụ
 
Đời sống
 
Diễn đàn
 
Kết nối
 
Liên lạc
 
Tin tức - Danh mục:  > Cộng đồng khắp nới
Đăng bài mới
Sủa bài này
Email this
English
 Cộng đồng khắp nới (265)Phần thân hữu đóng góp bài vở
     Tin thời sự (7757)
     Phóng sự (88)
     Tin chuyên đề (849)

Bài mớ nhất:
1 - THÁNG TƯ... NGU !
2 - HÃY KIÊN TRÌ CHỬI VIỆT CỘNG
3 - BÀI QUỐC CA HÁT TRÊN ĐẤT NƯỚC NGÀY CUỐI CÙNG HAY CUỘC CHIẾN ĐẤU BI HÙNG CỦA THIẾU SINH QUÂN VŨNG TÀU
4 - CÁI THẾ CỦA VIỆT NAM HẢI NGOẠI
5 - QUỐC HẬN THỨ 43, QUYẾT TÂM ĐÁNH ĐUỔI NỘI GIAN LÊ CHIÊU THỐNG
6 - 1954-1975: TRANG SỬ BI THƯƠNG TRONG MỘT BÀI HÁT
7 - NHẠC LÍNH
8 - HOÀI NIỆM 30-4: “TÌM MÃI YÊU THƯƠNG”
9 - THÔNG BÁO CỦA THƯỢNG NGHỊ SĨ JANET NGUYỄN: TƯỞNG NIỆM THÁNG TƯ ĐEN VỚI NGHỊ QUYẾT KHẮP TIỂU BANG
10 - QUÊ HƯƠNG MÙ LÒA
11 - PHỐ ĐÊM
12 - ĐÃ 43 NĂM VỚI NIỀM QUỐC HẬN. ĐẾN LÚC TIẾN HÀNH QUỐC KHÁNG CHƯA ?
13 - PHÁP LƯU HÀNH 5 BỘ TEM QUẦN ĐẢO TRƯỜNG SA CỦA VIỆT NAM TRÊN KHẮP ĐẤT NƯỚC
14 - TỔ QUỐC ƠI, CON CÓ TỘI VỚI NGƯỜI !
15 - QUỐC HẬN THỨ 43
16 - HÃY ĐỂ CHO ĐỜI XANH THÁNG TƯ
17 - TÂM SỰ THÁNG 4
18 - BÀI ĐIẾU VĂN CHO MẸ VIỆT NAM
19 - KHI BẠN KHÔNG BIẾT LÀM GÌ
20 - KHÔNG CÓ GÌ PHẢI BI QUAN
21 - CÁCH MẠNG SẼ KHÔNG TỚI NẾU KHÔNG THAY ĐỔI TƯ DUY NHẬN THỨC
22 - NHỮNG MŨI GIÁO ĐÂM SAU LƯNG
23 - BPSOS CÔNG BỐ TÀI LIỆU VỀ “HỘI CỜ ĐỎ”
24 - AI GIÀU, AI NGHÈO ?
25 - “TỐNG CỔ VỀ VIỆT NAM ĂN…”

Xếp Theo Loại:
Cộng đồng khắp nới(265)


Xếp theo thời gian:
04/2018 (21)
03/2018 (18)
02/2018 (28)
01/2018 (13)
2017 (185)
 
PHỐ ĐÊM

 

PHỐ ĐÊM

 

Việt Nhân - Chiều xứ người, vẫn là cái thú đi lang thang vô định, để rồi tắp vào tìm chỗ ngồi bên ngoài hiên một quán nước nào đó, mỗ tôi vẫn thích những quán như vậy, nó mang cái không gian của một thời quê nhà, bên ly café, chai la-ve, vừa uống vừa nhìn khách qua lại. Phố Bolsa đã vắng dần người đi, trời về chiều đã mát lại đôi chút, tháng Tư Cali cái nóng lắm lúc hơn cả Saigon, ngồi đây mà nhớ hè phố Bonard, nơi quán Kim Sơn với cái thú ngồi ngoài hè, mà kẻ lê la quán xá đã nhại thơ Nguyên Sa: nóng Saigon bên chai la-ve mà chợt mát.

Ngồi ngoài hiên, cái hóng chuyện khách bàn bên thật thoải mái, kẻ nói không ngại người ngồi quanh mà phát hết âm lượng, ai thích thì nghe, không thích thì xoay hướng ngồi nhìn qua phía khác, và bài viết hôm nay có từ cái hóng hớt câu chuyện của ba ông khách bàn bên. Họ đang dở chuyện về cuộc biểu tình, chống văn hóa vận, chống tiếp tay NQ.36, chống Thúy Nga Paris, chống đài Truyền hình VietFace. Nay ở Quận Cam, đài truyền hình tiếng Việt mọc rộ, vừa nhiều vừa bát nháo, có lẽ chúng mọc lên là bởi một nhu cầu nào đó hơn là cho người xem!

Nhớ có dạo nghe bà Phùng Tuệ Châu nói, dưới nghị quyết 36 cắt mạng sẽ ra tay thu gom (chỉ đạo) báo chí truyền thông người Việt hải ngoại, thực hư ra sao, và chuyện đã đi đến đâu chưa biết, nhưng nay dân Bolsa xầm xì nói nhau nghe đài này đài kia là vịt cộng. Nay vịt cộng đã đầy lền đất Bolsa, đó là cái thật, nhưng cái khó là làm sao chỉ mặt gọi tên, thiếu chứng cớ bị kiện cho vỡ mặt, thì đài truyền hình cũng thế, có lần được bạn rỉ tai, chạy ù về nhà bật ti vi lên xem đúng sai. Ừ nhỉ… từ xướng ngôn viên đến nội dung phim ảnh, rõ ràng là nó chứ không phải ta!

Nhận bằng trực giác thì chưa đủ để kết luận, cần có bằng chứng, mà làm sao có bằng chứng đây, không chứng minh được, quan tòa nện búa thì chỉ có thua, đã có người mất trắng cơ nghiệp rồi chứ có phải là không đâu, khổ thật bây giờ địch ta lẫn lộn, mà địch có khi mồm mép nó lại cứng hơn ta. Như chuyện tay chủ tiệm đĩa hát Bolsa, dẫn đám con hát lên giúp vui các quan lãnh sự đỏ trên San Francisco, cái video clip được phát tán trên mạng, đã tám năm nay vẫn còn, nhưng tuần trước hắn đã ‘chụp’ người biểu tình, là theo lệnh báo ‘nhân dân’ để chống gia đình hắn.

Bà con nào chống tên bưng bô này, hãy cẩn thận nay giàu rồi, tiền nó đốt mình cháy thành than như không, con gái nó cũng là hạng không vừa, là một trong những chủ nhân của đài Vietface cánh tay nối dài của đảng. Còn chuyện có người thắc mắc, hôm xưa sợ vịt cộng mà bọn này mang thân tỵ nạn, nay hết sợ rồi sao mà quay lại bưng bô, hay lũ vịt cộng chúng tài giỏi như tướng Cao Cầy nói? Vịt cộng chả tài giỏi gì sất, và đám này cũng chẳng tỵ nạn gì sất, rặt là bọn kinh tế đấy thôi, vì tiền chúng bán mạng cho sóng dữ, nay cũng vì tiền chúng quay lại bưng bô!

Phố đã lên đèn, bàn bên câu chuyện đã chuyển sang vụ án sáu anh chị em hội dân chủ bên quê nhà, với bản án cộng lại 66 năm và 17 năm quản chế, mà chế độ xã nghĩa vừa rồi đã kết án họ, để rồi lại ít hôm sau chúng lôi thêm ba người hoạt động xã hội nữa, ra tòa xét xử một cách bí mật, chóng vánh cũng với những mức án nặng nề. -Có cái gì không đúng ở đây… đó là câu nói của anh trẻ nhất trong ba anh khách bàn bên, nói trẻ chứ cũng phải bốn mươi hay hơn đôi chút, tức bằng ấy năm mà bọn An Nam cộng, chúng tự hào là chúng đã thống nhất đất nước.

Thấy mỗ tôi quay hẳn nhìn anh, như muốn nghe thêm những gì sau cái câu ‘có cái gì không đúng ở đây’ mà anh tiếp như phân bua: Lãnh án tù khắc nghiệt, trong lúc mọi người chung quanh vẫn còn đang ngủ, chẳng đánh động được là bao… À, thì ra cái anh nói không đúng ở đây, là anh muốn so sánh giữa cái ôn hòa đấu tranh với con số năm tháng tù đày quá nặng… hy sinh vì đất nước dân tộc thì còn lý tưởng nào đẹp bằng, nhưng xót cho các anh chịu ngần ấy năm tù, nhưng chắc không đánh thức được mấy phần trong cái xã hội vô cảm như hiện nay

Nghe được đâu đó trong ý của anh, là làm sao cho hiệu quả việc làm tương xứng với sự hy sinh! Chuyện anh em đấu tranh dân chủ đâu khác chuyện hàng trăm ngàn ngư dân bị Formosa đưa vào ngõ cụt, đòi hỏi ôn hòa đã mấy năm rồi có đi đến đâu, trong khi từ ngày bỏ thuyền bỏ lưới, cái trước mắt là không cơm gạo không cả ngày mai. Chống Formosa là chống nhà nước, đã có người phải vào tù vì đòi hỏi sự công bằng với đứa có súng, chuyện sẽ khác đi, nếu cái lần người biểu tình đã tràn được vào bên trong Formosa, mà có được mồi lửa thì sự thể nay đã khác.

Bản chất của cộng sản là bạo lực, nay đi nói chuyện ôn hòa với chúng xin hỏi có là điều đúng, hãy nhìn đi xã hội của cộng sản là sắt máu, vì tiền mà ngay bọn chúng đồng chí đồng đảng giết nhau như ngóe, thì sao lại buộc mình phải đi nói chuyện ôn hòa với chúng, tỏ ra văn minh để rồi được gì? Sống ở xã hội nào phải hợp với xã hội đó, cứ xin làm đi một lần sẽ thấy, cứ có đứa ác ôn được đưa đi gặp bác chúng, thì sẽ có người bắt chước mà đều khắp, nếu có phải bị tù bị chết cũng xứng, đừng cầm tờ giấy biểu ngữ để bị nhốt chục năm, bị chúng cười là tâm thần.

Từ cái đánh lẻ, dần người dân nhận ra cái cần đánh lớn là cái đảng thổ phỉ An Nam cộng, tuần tự nó sẽ là vậy, thực tế hãy xin xét người dân xã nghĩa hiện nay ra sao, có phải trai chỉ mơ được một suất lao nô xứ người, gái mơ được lấy chồng ngoại dù là đui què mẻ sứt. Người dân xã nghĩa hôm nay cùng cực trong cái thiên đường của bác chỉ mong được thoát, nhưng lại là cái thoát ích kỷ chỉ cho riêng mình, mà quay lưng lại với đất nước, nên trong cái vô cảm đó, nếu phải thêm hàng trăm người đấu tranh đi tù, thì vấn nạn của đất nước vẫn còn nguyên.

Chỉ bọn chóp bu tư bản đỏ mới có tiền, có nhà nơi xứ người, bọn cán đỏ gộc mới đưa được vợ con cái đi dưới các dạng du sinh, đầu tư, ở đây chúng ta thấy chúng đông, nhưng so với 90 triệu dân trong nước chúng chỉ là vài phần trăm, như vậy vẫn còn là số lớn người dân chịu chết cứng. Quê nhà hôm nay, chạy giấy tờ để rời khỏi thiên đàng xã nghĩa, đã không còn khó cho những ai có tiền, nhưng có được tờ giấy như để sang Malaysia làm đĩ, cũng không phải là rẻ.

Cái vòng lẩn quẩn cho kẻ khốn cùng là thế chấp vay nợ để đi, đi được rồi cày trả nợ nuôi béo đứa vì nó mà mình phải tha phương, cam chịu làm chim bỏ xứ vì đất dữ, mà không dọn đất cho sạch để ở lại cùng quê hương, mặc cho sâu bọ rắn rết nhung nhúc vì không ai dọn, sao không ra tay quét sạch chúng đi, chúng ngay trước mắt, chúng đứng nơi bụi cây góc phố, đầy rẫy ra đó.

Phố đã về đêm quán hết khách, cũng đến lúc phải về thôi, từ radio trong xe tiếng hát Hà Thanh với Chiều mưa biên giới, gợi nhớ lại một thời tóc hãy còn xanh, cũng nơi vùng biên giới Tây Nam của người nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông, cũng những cơn mưa hằng đêm nằm thu mình kích giặc, thoáng đó nay đã hơn năm mươi năm.

Thời gian đã lấy mất đi tất cả, nay chỉ còn là một cái xác già vô dụng phiêu lạc nơi xứ người… chợt nghe thèm mình được làm lại như vậy thì hay biết mấy!


Việt Nhân (HNPĐ)

 

Posted: 14/04/2018 #views: 6
 Để lại lời bình:
Tác gỉa:
Email:
Lời bình:
 
Đăng lên
 

Lời bình:


Webmaster: copywright @ 2015 viettorg.com

35  Online:     Brazil: 1  -  Netherlands: 16  -  United States: 18  -  
 Vài nét vềCộng Đồng & Hộì ĐòanHướng DẫnĐiều Lệ
 Vietorg.comTrương mụcXử dụng trang mạng
 Đăng Nhập
 Đăng Xuất